Ăn ít là nỗi lo phổ biến nhất của bố mẹ, và phần lớn trường hợp thì con vẫn phát triển bình thường. Có mấy dấu hiệu tách chuyện bình thường khỏi chuyện cần khám.
Con ăn ít có đáng lo không
- Nếu con vẫn chơi, vẫn tăng trưởng theo đường của mình thì phần lớn là chuyện của giai đoạn
- Điều cần theo dõi là biểu đồ, không phải lượng ăn từng bữa
- Trẻ ăn không đều giữa các bữa và giữa các ngày, đó là bình thường
- Nhìn cả tuần thay vì nhìn từng bữa
- Mục thứ hai là cách nhìn đúng
Mục cuối là cách thực hiện, và nó gỡ được phần lớn lo lắng.
Khi nào thì cần đi khám
- Khi con sụt cân hoặc không tăng cân trong thời gian dài
- Khi con mệt mỏi, kém chơi, hoặc lờ đờ
- Khi có triệu chứng khác đi kèm như nôn, tiêu chảy, đau bụng
- Khi con nuốt đau, nuốt nghẹn, hoặc bỏ hẳn một nhóm thức ăn vì đau
- Mục thứ hai là dấu hiệu đáng tin nhất
Mục cuối là dấu hiệu hay bị bỏ qua, và nó gợi ý nguyên nhân cụ thể.
Có nên ép con ăn không
- Không
- Ép ăn thường làm bữa ăn thành cuộc chiến
- Và làm con ăn ít hơn về lâu dài
- Nó cũng làm con mất khả năng nhận biết khi nào mình đủ
- Mục thứ ba là hậu quả
Mục cuối là hậu quả dài hạn, và nó theo con tới tuổi lớn.
Bố mẹ nên làm gì thay vào đó
- Giữ giờ ăn đều và ăn cùng gia đình khi được
- Để con tự quyết lượng ăn
- Tạo bữa ăn không căng thẳng, không tivi và điện thoại
- Bố mẹ quyết ăn gì và khi nào, con quyết ăn bao nhiêu
- Mục cuối là nguyên tắc gọn nhất
Ba mục đầu là cách làm cụ thể, và nguyên tắc ở mục cuối bao trùm cả ba.
Về đồ uống giữa các bữa
- Sữa và nước ngọt uống nhiều giữa bữa làm con không còn bụng cho bữa chính
- Đây là nguyên nhân rất phổ biến mà ít ai để ý
- Cho uống nước lọc giữa bữa và để sữa vào bữa hoặc ngay sau bữa
- Thử điều chỉnh việc này trước khi lo lắng về ăn ít
- Mục thứ hai là điều muốn nhấn
Mục cuối là gợi ý thứ tự, và nó giải quyết được nhiều trường hợp.
Về đồ ăn nhẹ và thời gian giữa hai bữa
- Ăn vụn liên tục làm con không bao giờ thật đói vào giờ ăn
- Giữ khoảng cách giữa các bữa và giới hạn số lần ăn nhẹ
- Đồ ăn nhẹ nên là phần của lịch, không phải bất cứ khi nào con đòi
- Điều chỉnh này thường thấy kết quả trong vài tuần
- Mục đầu là cơ chế
Mục cuối là kỳ vọng đúng, và nó cần thời gian chứ không đổi ngay.
Về việc thử món mới
- Trẻ cần gặp một món nhiều lần trước khi chịu ăn, đó là chuyện bình thường
- Cho một ít món mới cạnh món con đã thích, không thay hẳn
- Con từ chối thì không bình luận và không thúc, lần sau cho lại
- Bố mẹ ăn món đó trước mặt con có tác dụng hơn mọi lời khuyến khích
- Mục đầu là điều nên biết trước
Mục cuối là cách hiệu quả nhất, và nó không đòi hỏi nói gì.
Về kén ăn nặng
- Chỉ ăn được vài món, phản ứng mạnh với kết cấu hoặc mùi, là mức khác với kén ăn thường
- Kèm sụt cân hoặc bỏ hẳn nhiều nhóm thực phẩm thì nên đi khám
- Có hỗ trợ cho những trường hợp này, không phải chuyện phải tự chịu
- Đừng để tình trạng này kéo dài nhiều năm mà chưa từng hỏi
- Mục đầu là cách phân biệt
Mục thứ ba là điều muốn nói, và nhiều bố mẹ không biết là có hỗ trợ.
Về khi con đang ốm
- Con ăn kém trong đợt ốm là chuyện bình thường và thường tự hồi
- Ưu tiên cho con uống đủ nước hơn là cố cho ăn
- Theo dõi dấu hiệu mất nước: tiểu ít, môi khô, li bì
- Ăn kém kéo dài sau khi đã khỏi thì mới là lúc mang đi hỏi
- Mục thứ hai là ưu tiên đúng
Mục cuối là ranh giới, và nó tách đợt ốm khỏi vấn đề dài hạn.
Về thuốc và ăn uống của con
- Một số thuốc làm con chán ăn hoặc đổi vị giác
- Ăn kém xuất hiện sau khi bắt đầu một thuốc nào đó thì nói ra
- Không tự bỏ thuốc của con, hãy nói để được xem lại
- Cũng khai cả vitamin và sản phẩm bổ sung đang cho con dùng
- Mục thứ hai là manh mối đáng nói
Mục cuối là phần hay bị sót, và nhiều bố mẹ không nghĩ nó đáng khai.
Về áp lực từ người lớn khác
- Ông bà và người quen hay nhận xét con gầy hoặc con ăn ít
- Thống nhất trong nhà về cách cho con ăn, để con không nhận hai thông điệp
- Nói rằng bác sĩ đã xem biểu đồ của con và thấy ổn, nếu đúng vậy
- Không để lời nhận xét dẫn tới việc ép ăn
- Mục thứ hai là việc quan trọng nhất
Mục cuối là điều cần giữ, và đây là nguồn áp lực lớn nhất trong nhiều gia đình.
Ba câu về một thay đổi cân nặng
- Thay đổi bao nhiêu, trong khoảng thời gian bao lâu
- Có chủ ý hay không chủ ý
- Có gì khác đi kèm — ăn uống, sức khoẻ, thuốc men
- Bài này là câu thứ ba ở trẻ, vế ăn uống
- Nhưng câu thứ nhất mới quyết định có cần lo hay không
Câu cuối là thứ tự ưu tiên, và nó là điều bài này muốn bố mẹ nhớ.
Con số nằm trên cân, ý nghĩa nằm ở xu hướng
- Site này không nêu lượng ăn hoặc con số cân nặng chuẩn cho trẻ
- Việc đánh giá con có phát triển ổn hay không là của bác sĩ theo dõi con
- Không ép con ăn và không cân con hằng ngày
- Không tự cắt nhóm thực phẩm của con hoặc tự cho con dùng sản phẩm bổ sung liều cao
- Mục thứ hai là chỗ tìm câu trả lời
Hai mục cuối là hai điều tuyệt đối tránh, và cả hai đều gây hại cho trẻ.
Đi khám ngay
- Con sụt cân, hoặc không tăng cân trong thời gian dài
- Con li bì, kém chơi, hoặc mệt lả bất thường
- Nuốt đau, nuốt nghẹn, hoặc nôn kéo dài
- Tiêu chảy nhiều, phân có máu, hoặc đau bụng dai dẳng
- Dấu hiệu mất nước: tiểu rất ít, môi khô, khóc không có nước mắt
Với thay đổi nhẹ hơn thì ghi lại và mang đi hỏi trong lần khám gần nhất.
Câu hỏi thường gặp
Con ăn ít có đáng lo không?
Nếu con vẫn chơi, vẫn tăng trưởng theo đường của mình thì phần lớn là chuyện của giai đoạn. Điều cần theo dõi là biểu đồ, không phải lượng ăn từng bữa.
Khi nào thì cần đi khám?
Khi con sụt cân, không tăng cân trong thời gian dài, mệt mỏi, hoặc có triệu chứng khác đi kèm.
Có nên ép con ăn không?
Không. Ép ăn thường làm bữa ăn thành cuộc chiến và làm con ăn ít hơn về lâu dài.
Bố mẹ nên làm gì thay vào đó?
Giữ giờ ăn đều, để con tự quyết lượng ăn, và tạo bữa ăn không căng thẳng. Bố mẹ quyết ăn gì và khi nào, con quyết ăn bao nhiêu.